Page 179 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 179

ệ
 ư
 n ơ i  khác  trên đ ấ t  n ớ c  Vi t  Nam  mà  tôi đ ã  t i.  gang thép, một tâm hồn Việt Nam tuyệt đẹp.
 ớ
 ặ
 ữ
 ộ
 ế
 ớ
 Nh ng  cu c  ti p  xúc  g p  g ỡ  v i  các  anh  ch ị  em  Những ý nghĩ nóng bỏng lại đưa tôi đến những kỷ
                               ư
 Việt Nam, những con người hiền lành mà can  ni m  v i  Ng ờ i.  Và  tôi  xin đ ư ợ c  nói  r ng: Đ ư ợ c
                                                          ằ
                   ệ
                         ớ
 ế
 ĩ
 ả
 đ ả m,  gi n  d ị  mà  v   đ ạ i, đ ã  làm  tôi  xúc đ ộ ng  bi t  gặp Bác Hồ là một dịp may hiếm có trong đời tôi.
                      ũ
                                          ư
 chừng nào. Giữa bao nhiêu gian khổ  hy sinh, các  Đ ó  c ng  là  m t  ph n  th ở ng  cao  quý đ ố i  v i  m t
                               ộ
                                     ầ
                                                              ớ
                                                                  ộ
 anh chị  em Việt Nam đã luôn luôn chứng tỏ  sức  người công dân nước Cộng hoà Dân chủ Đức muốn
 mạnh tuyệt vời của mình và làm nên chiến thắng.  hiến toàn bộ trái tim mình cho phong trào ủng hộ
 Chiến thắng đó phải chăng cũng là niềm tự  hào  sự nghiệp cao đẹp của nhân dân Việt Nam.
 của tất cả chúng tôi, những người trong bao nhiêu  Mùa xuân năm 1969 -  mùa xuân cuối cùng
 năm qua và mãi mãi về sau luôn luôn đứng cạnh  trong đời Chủ  tịch Hồ  Chí Minh, chúng tôi được
 các đồng chí Việt Nam với niềm tin tưởng và ý chí  vào thăm Bác tại vườn hoa Phủ  Chủ  tịch, trong
 ư
 chi n  th ng.  Là  m t  ng ờ i  công  tác ở   Ủ  y  ban  m  ộ t  c n  nhà đ ơ n  s ,  gi n  d .  Riêng  c n  nhà ấ y
                       ă
                                      ơ
                                          ả
 ộ
 ắ
                                               ị
                                                         ă
 ế
                                                               ủ
 Việt Nam, trong nhiều năm qua, tôi đã lắng nghe  cũng đủ  làm người ta nghĩ đ ế n  phong  thái  c a  v ị
 với tất cả  tâm hồn mình những bước đi của cuộc  Chủ tịch nước luôn luôn đặt mình trong mức sống
 kháng chiến thần thánh đó, tôi cũng đã lắng nghe  còn chật vật của nhân dân.
                                  ủ
                                                                  ộ
                           ư
                                                   ả
                                                              ớ
 cả  niềm xúc động sâu sắc của nhân dân nước  C ả m  t ở ng  c a  tôi  không  ph i  là đ ế n  v i  m t
 Cộng hoà Dân chủ Đức đối với Việt Nam. Đối với  vị Chủ tịch, một lãnh tụ vĩ đại, mà là đến với một
                                         ớ
 chúng tôi, Việt Nam có nghĩa là Bác Hồ. Trên làn  ng ờ i  cha  thân  yêu,  v i  ng ờ i  anh  c ả  trong  gia
                                              ư
                    ư
 môi của trẻ em nước chúng tôi, hai tiếng “Bác Hồ”  đình lớn.
 được gọi với niềm yêu thương, tin cậy, trìu mến.  Ngay từ  phút đầu, chúng tôi ngồi quây quần
 ở
 ớ
 ệ
 Riêng đ ố i  v i  tôi,  b i  vì  Vi t  Nam đ ã  tr ở  thành  bên Bác, trong không khí ấm áp, thân tình. Đồng
 quê hương thứ hai của mình, tôi xin phép được gọi  chí Thủ  tướng Phạm Văn Đồng cũng đến với
                                                          ộ
 Bác Hồ là “người cha” thân thiết của tôi. Tôi bỗng  chúng  tôi.  Bác  h i  th m  t ng  ng ờ i  m t  và  m i
                                                                   ờ
                                                    ư
                                             ừ
                                   ỏ
                                        ă
 nhớ đến một câu ca dao Việt Nam rất dễ thương:  chúng tôi ăn hoa quả. Bác nói:
 “Tháp Mười đẹp nhất bông sen  - Các chú thấy có lạnh không?
 Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”.  - Thưa Bác, không ạ.
 Nguyễn Tất Thành - Nguyễn Ái Quốc, Hồ Chí Minh  Đối với chúng tôi, tháng Giêng ở Việt Nam quả
 là những tên gọi khác nhau của một tâm hồn  là không lạnh. Bác nói:
 176                                                             177
   174   175   176   177   178   179   180   181   182   183   184