Page 184 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 184

Mọi công việc trong những ngày cuối tháng 8-1969   Nghe xong, Bác lấy làm hài lòng, mỉm cười. Rồi
 ở cơ quan của Bác diễn ra khẩn trương, nhanh chóng.   Bác  bảo đồng  chí  Vũ  Kỳ tặng  hoa  cho  Nguyễn  Thị
 Không một ai dám biểu hiện trên nét mặt sự lo lắng   Oanh. Đây cũng là bông hoa cuối cùng của Chủ tịch
 về sức khỏe đang yếu dần của Bác, mà cố nén hết sức   Hồ Chí Minh tặng cho cá nhân. Ngày 31-8-1969, sau
 bình tĩnh để Bác vui lòng nằm chữa bệnh. Không ngờ,   khi  nghe tin Sư đoàn tên lửa 361 ở Hà Nội bắn  rơi
 chính Bác lại là nguồn động viên an ủi mọi người yên   chiếc  máy  bay  không  người  lái  của  giặc  Mỹ  xâm

 tâm đừng quá lo về Bác. Sáng ngày 27-8, tuy mệt hơn,
               phạm vùng trời Thủ đô, Bác liền bảo Văn phòng gửi
 Bác vẫn nằm yên lặng và suốt cả thời gian ốm nặng,
               tặng lẵng  hoa. Đây  cũng  là  lẵng  hoa cuối cùng  của
 Bác không hề có một tiếng rên kêu đau nào. Khoảng
               Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng cho đơn vị tập thể. Mặc
 chín giờ sáng, sau khi y tá Nguyễn Thị Oanh đưa thuốc
               dù ốm nặng nhưng Bác vẫn lo đến công việc.
 mời Bác uống  và  nhẹ  nhàng  lần  lượt  cắt ngắn từng
                   Ngày  1-9,  Bác  rất  mệt,  nhưng  khi  tỉnh  Bác  vẫn
 móng  tay  cho  Bác,  bỗng  Bác  chủ  động  gợi  chuyện,
               gắng ăn vài thìa con long nhãn.
 xua tan không khí buồn lo của mọi người, Bác hỏi y tá
                   Đúng  9  giờ  47  phút  ngày  2-9-1969,  trái  tim  của
 Nguyễn Thị Oanh:
               Người ngừng đập. Bác đi vào giấc ngủ vĩnh hằng.
 -  Quê cháu ở đâu?
                   Sự nghiệp cách mạng, tư tưởng vĩ đại cũng như
 -  Dạ! Thưa Bác! Quê cháu ở xã Liên Châu, huyện
               cách sống thường ngày luôn luôn vì dân, vì nước của
 Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc.
 Bác hỏi tiếp:   Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành kim chỉ nam cho

 -  Cháu có biết hát không?   mọi  thế  hệ  người  Việt  Nam.  Chúng  ta  mãi  mãi  đi
 Nguyễn Thị Oanh hơi lúng túng, đỏ mặt, nhưng   theo lý tưởng và sự nghiệp của Người.
 kịp  trấn  tĩnh  rồi  mạnh  dạn  hát  cho  Bác  nghe  bài
 “Chiến sĩ quân y làm theo lời Bác”.
 Thấy  ánh  mắt  Bác  nhìn  mình  âu  yếm,  cổ  vũ,
 Nguyễn Thị  Oanh  hát tiếp  bài dân ca quan họ Bắc
 Ninh “Người ơi người ở đừng về”.


    181        182
   179   180   181   182   183   184   185   186   187   188