Page 173 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 173

phải  ăn  củ  mì,  phải  đưa  bộ  đội  xuống  miền  Tây                              thì Bác đã không còn ngồi dậy để tiếp chuyện nữa.
                 (vùng  Đồng  Tháp)  để  có  gạo  ăn.  Số  còn  lại  mỗi                              Tôi ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường Bác. Bác
                 người mỗi tháng chỉ có năm lít gạo.                                                  vẫn còn đang khỏe. Trên bức tường cạnh giường,
                    Tôi rất xúc động trước sự quan tâm của Bác đối                                    tôi vẫn thấy như mọi lần có treo sẵn tấm bản đồ
                 với việc chăm lo đời sống cho đồng bào, chiến sĩ,                                    miền Nam với các mũi tên chỉ tình hình chiến sự
                 cán bộ. Từ câu hỏi đó, Bác hỏi đến phong trào, đến                                   trong những ngày gần nhất. Đồng chí Vũ Kỳ cho
                 tình hình chung, rồi Bác phân tích, Bác khen làm                                     biết  tuy  yếu mệt  như vậy  nhưng  hằng  ngày  Bác
                 như  thế  là  giỏi  và  hướng  dẫn,  chỉ  vẽ  thêm  cách                             vẫn yêu cầu cán bộ Bộ Tổng tham mưu sang báo
                 làm cho thời gian tới.                                                               cáo  về  tình  hình  chiến  sự  ở  miền  Nam.  Tôi  xúc
                    Năm 1968, tôi lại có dịp ra báo cáo tình hình.                                    động quá!
                 Lúc  này  Bác  đang  mệt.  Lần  đó  tôi  đi  cùng  đồng                                Cho đến hôm gần thở hơi cuối cùng, Bác cho mời

                 chí  Trần  Độ.  Đồng  chí  Vũ  Kỳ  (thư  ký  của  Bác,                               các đồng chí trong Bộ Chính trị đến bên cạnh. Tôi
                 hôm đó cũng có mặt) báo cho biết là Bác mời cơm                                      lúc đó không ở trong Bộ Chính trị nhưng là cán bộ
                 tôi và anh Trần Độ. Được Bác mời cơm là một vinh                                     duy  nhất  ở  miền  Nam  ra,  nên  Bác  cũng  cho  kêu
                 hạnh lớn, nhưng nghe Bác mệt, cả tôi và anh Trần                                     đến. Bác cố nắm tay từng đồng chí trong Bộ Chính
                 Độ đều hơi ngài ngại.                                                                trị và sau đó nắm lấy tay tôi. Khi ấy Bác đã không
                    Hôm  đó,  cả  tôi,  anh  Trần  Độ  và  anh  Vũ  Kỳ                                còn  nói  được  nữa.  Nhưng  đôi  mắt  và  vẻ  mặt  của
                 cùng ăn với Bác. Tôi thấy Bác ăn rất ngon lành.                                      Bác thể hiện một tình cảm thật sâu sắc không bút
                 Bác ăn tới hai bát cơm và bảo anh Kỳ xúc cho thật                                    nào tả xiết. Riêng đối với tôi, tôi hiểu rằng tình cảm
                 đầy.  Bác  vừa  ăn  vừa  bảo  mọi  người  ăn  cho  hết                               của Bác không phải đối với riêng tôi, mà Bác muốn
                 thức ăn, không để thừa. Tôi và anh Trần Độ thấy                                      qua cái nắm tay cuối cùng, gởi gắm tấm lòng của
                 vậy mừng quá. Bác đang mệt mà Bác vẫn ăn được.                                       Bác đối với đồng bào, chiến sĩ miền Nam trước khi
                    Sau đó, anh Vũ Kỳ cho biết: Bác cố gắng ăn như                                    Bác từ biệt cõi đời để theo các cụ Mác, Lênin.
                 thế để các anh về nói lại cho đồng bào miền Nam yên
                                                                                                                     Nguồn: Bác Hồ với miền Nam - miền Nam
                 tâm!  Bác  biết  rằng  nếu  đồng  bào  và  chiến sĩ miền
                                                                                                                     với Bác Hồ, Nxb. Thành phố Hồ Chí Minh,
                 Nam hay tin Bác mệt sẽ lo lắng biết bao nhiêu.
                                                                                                                     1986.
                    Năm 1969, tôi lại được triệu tập ra Trung ương.
                 Lúc này Bác đã mệt nhiều, khi tôi được vào thăm

                                                                 171                                  172
   168   169   170   171   172   173   174   175   176   177   178