Page 184 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 184

hiểu được mình và thế  giới tự  nhiên, xã hội ở  Nhưng mỗi đoàn thể  tự  do (trong s  đó kể  cả
 xung quanh để  bồi đắp những giá trị  mới cũng  đảng) cũng được tự  do đuổi những phần tử  lợi

 như mở rộng không gian sống và gia tăng cơ hội  dụng chiêu bài đảng để tuyên truyền quan điểm
 phát triển của cá nhân. Điều này cũng đồng  chống đảng” .
                               1
                                                 ộ
                                                       ả
                                       ậ
 nghĩa rằng không có cái gọi là “tự  do tuyệt đối”,  “Vì  t ự  do  ngôn  lu n,  tôi  bu c  ph i đ ể  cho  anh
                                                                   ế
                                                          ậ
                         ề
 tự do phải đi liền với trách nhiệm, nghĩa vụ công  cái  quy n  hoàn  toàn đ ư ợ c  la  ó,  nói  b y  và  vi t
 dân. Trong mỗi thể  chế, chế  độ  khác nhau, mỗi  theo sở  thích của anh. Nhưng nhân danh tự  do
                                       ả
                                                          ề
 cá nhân luôn chịu sự  “kh  ước”, ràng buộc của  l ậ p  h i,  anh  c ng  ph i  cho  tôi  cái  quy n  liên  k t
                       ộ
                                ũ
                                                                   ế
 những quy định pháp luật và những phép tắc,  hay đoạn tuyệt với những người nói thế  này thế
 ứng xử của cộng đồng, xã hội. Vì thế, ý thức rõ về  khác. Đảng là một khối tự  nguyện, nếu như  nó
 chức trách, bổn phận của cá nhân, hiểu được  không tẩy sạch khỏi bản thân nó những đảng viên
 những quy luật tất yếu của tự  nhiên, xã hội, cá  tuyên truyền quan điểm chống đảng, thì nó không
 nhân sẽ có được nhiều “tự do”.  thể  tránh khỏi tan rã, trước tiên tan rã về  tư
 Bàn về  mối quan hệ  giữa văn học, nghệ  tưởng, sau sẽ tan rã cả về vật chất” .
                                                     2
 thuật, rộng hơn là mối quan hệ giữa văn hóa với  “Sự nghiệp văn học không thể là công cụ kiếm
 tổ  chức đảng, các thế  lực thù địch, các phần tử  lợi lộc của những cá nhân hoặc những nhóm, nói

 ọ
 ă
 ố
 ộ
 ả
 c ơ  h i,  ph n đ ộ ng  mu n  tách  v n  h c,  ngh ệ  chung, nó không thể  là sự  nghiệp cá nhân độc
 ủ
 ỏ
 thu t  ra  kh i  s ự  lãnh đ ạ o  c a Đ ả ng,  công  kích  lập với sự nghiệp chung của giai cấp vô sản... Sự
 ậ
 ớ
 ă
 vào  s ự  lãnh đ ạ o  c a Đ ả ng đ ố i  v i  l nh  v c  v n  nghiệp văn học phải thành một bộ phận trong sự
 ự
 ĩ
 ủ
 học. Họ  cho rằng Đảng lãnh đạo nghệ  thuật sẽ  nghiệp của toàn thể  giai cấp vô sản, phải thành
 làm mất đi quyền tự  do và nguồn cảm hứng  “m t  cái  bánh  xe  nh ỏ  và  m t  cái đ inh ố c”  trong
                                               ộ
                     ộ
                                                  ĩ
                                              ộ
                                                                  ấ
                                                           ố
 sáng tạo của văn nghệ sĩ, trí thức. Trong bài báo  m ộ t  b ộ  máy  dân  ch ủ  -  xã  h i  v   đ ạ i,  th ng  nh t,
 Tổ  chức của đảng và văn học đảng, V.I. Lênin  do toàn đội tiên phong giác ngộ  của toàn bộ  giai
 kiến giải và khẳng định: “Văn học đảng, văn học  cấp công nhân điều khiển. Sự  nghiệp văn học
 ả
 ụ
 ỗ
 ể
 đ ó  ph i  ph c  tùng  s ự  ki m  soát  c a đ ả ng.  M i  phải thành một bộ phận khăng khít của công tác
 ủ
 cá nhân có quyền tự do viết và nói tất cả những  _____________
 điều họ  muốn, không có một chút hạn chế  nào.  1, 2. V.I. Lênin: Toàn tập, Sđd, t.12, tr.125, 125-126.
 181              182
   179   180   181   182   183   184   185   186   187   188   189