Page 178 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 178

-  Chú chỉ làm phiền các bác sĩ.   Cô ta không cho Bác hơ chân lên bếp lửa nữa. Hơ
 Khi hai bác sĩ và vài người trong Văn phòng đến   nóng  đột  ngột  khi  chân  tay  đang  rét  cóng  dễ  làm
 bên Bác thì đã nghe Bác nói vui và cũng hàm ý trách:   xương biến dạng. Chậm thêm một chút nữa thì có lẽ
 -  Các chú có biết chuyện công chúa đứt tay không?   nhiều ngón chân của Bác bị biến dạng; may mà mới

 Chưa ai trả lời, Bác nói luôn câu ca dân gian:   có một ngón cái hơi cong và bị cứng. Thế là từ đó Bác
 -  “Công chúa đứt tay bằng thợ lủng nổ ruột”.   phải hạn chế đi giày vì xỏ bàn chân vào giày thì ngón
 Rồi Bác mới đến chỗ ngồi yên tĩnh để cho bác sĩ   cái biến dạng ấy cứ cồm cộm, cấn cái, đau nhức khó
 băng  lại  chỗ  vấp  ở  ngón  chân.  Như  để  mọi  người   chịu. Đó cũng là một lý do từ ngày về nước đến nay,

 khỏi lo lắng cho Bác và để gây không khí cởi mở, Bác   Bác  thích  đi  dép  cao  su.  Vừa  không  cấn  cái  ngón
 nói với bác sĩ và mấy người đứng xung quanh:   chân biến dạng, vừa bền, tiện lợi...
 -  Các chú biết không, ngón chân Bác bị vấp sáng   Thường  là  mỗi  tuần  một  lần,  khi  thì  bác  sĩ  Bộ

 nay, cũng đã từng biến dạng cách đây gần 35 năm.   trưởng Y tế Phạm Ngọc Thạch, khi thì Giáo sư Tôn
 Dạo  đó,  Bác  từ  Pháp  sang  Liên  Xô,  cũng  vừa  lúc   Thất Tùng, khi thì bác sĩ Cục trưởng Cục Bảo vệ sức
 được tin rất đau buồn là đồng chí Lênin không còn   khỏe Trung ương Nhữ Thế Bảo... đến kiểm tra, chăm
 nữa.  Ai  cũng  sững  sờ,  bàng  hoàng  như  mất  một   sóc sức khỏe cho Bác. Một hôm, vào buổi chiều sau
 người thân trong gia đình. Bác cùng với nhiều người   giờ làm  việc,  bác  sĩ  Phạm  Ngọc Thạch  vừa  đến  thì

 dân  Liên  Xô  đến  chỗ  sắp  hàng  chờ  suốt  một  ngày   thấy Bác đang dạo từng bước chậm rãi quanh ao cá,
 ngoài trời đầy tuyết lạnh để được lần lượt vào viếng   vườn cây trong khuôn viên Phủ Chủ tịch. Thấy bác sĩ
 người lãnh tụ  vĩ  đại của giai  cấp công nhân. Viếng   Phạm Ngọc Thạch đi đến, Bác tươi cười hỏi ngay:

 xong về đến nơi nghỉ, lạnh quá, Bác cởi giày hơ chân   -  Bác sĩ có khỏe không?
 tay gần sát bếp lửa. Hơ được vài phút thì có một nữ   -  Dạ! Thưa Bác, khỏe ạ!
 đồng chí người Nga đi đến, thấy Bác hơ hơ chân vậy,   Thế là Bác bảo bác sĩ Phạm Ngọc Thạch cùng dạo
 vội quát lên:   bước thanh thản trong  khu  vườn. Đang bước chầm

 -  Anh muốn chết à!   chậm, Bác hỏi một cách thoải mái vài nét về ngành y.

    175        176
   173   174   175   176   177   178   179   180   181   182   183