Page 173 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 173

Và năm 1955 ấy, khi nhận lại bản thảo gốc Ngục                                  đi  máy bay sang Ulanbato, Thủ đô Mông  Cổ. Ngồi
               trung nhật ký, Bác Hồ vừa tròn 65 tuổi. Ai cũng tưởng                               trên máy bay,  Bác  cũng  chỉ mặc bộ đồ  kaki,  đi đôi
               rằng từ đây Bác sẽ đỡ  vất vả, thanh thản  hơn. Nào                                 dép cao su quai to. Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, lúc đó
               ngờ hòa bình lập lại chưa được bao lâu, Bác lại cùng                                là Thứ trưởng Bộ Y tế đã lần lượt phát xong thuốc

               Trung ương Đảng lãnh đạo nhân dân cả nước đứng                                      chống nôn cho từng người trong đoàn, một đồng chí
               lên tiến hành quyết liệt cuộc kháng chiến chống Mỹ,                                 vội nói với bác sĩ Phạm Ngọc Thạch:
               cứu nước. Gian khổ nối tiếp gian khổ. Bác vẫn kiên                                      - Bác sĩ quên phát thuốc cho Bác Hồ rồi đấy!
               cường một lòng vì dân, vì nước và không ngừng rèn                                       Như để mọi người cùng biết, bác sĩ Phạm Ngọc

               luyện nếp sống thường ngày cho thích nghi với mọi                                   Thạch trả lời khá to, trong lúc máy bay vẫn rì rì bay
               hoàn cảnh. Đấy cũng là cơ sở giúp Bác luôn luôn dẻo                                 rất êm:
               dai, minh mẫn.                                                                          - Không phải bây giờ, đã từ lâu, Bác Hồ đã rèn

                                                                                                   luyện cho mình  thói quen không  dùng  thuốc,  hoặc
                                           *                                                       chỉ dùng vào những lúc thật cần thiết. Bác luôn chú ý
                                        *      *                                                   tập luyện để thích nghi với mọi hoàn cảnh, khí hậu,
                                                                                                   thời tiết.
                   Chuyến đi của Bác sang Liên Xô năm 1955 có cả                                       Trận ốm đáng  kể  của Bác  là dạo sơ tán ở  chiến

               đồng chí Trường Chinh và một số đồng chí lãnh đạo                                   khu Việt Bắc, năm 1948. Đêm cuối tháng 2, Bác bắt
               khác.  Lúc  đó,  miền  Bắc  mới  lập  lại  hòa  bình  được                          đầu hâm hấp sốt, nhưng đến sáng ngày 1-3 thì sốt li
               một năm. Đời sống nhân dân vừa ra khỏi cuộc kháng                                   bì. Bác không  họp được Hội đồng  Chính phủ, phải

               chiến  chín  năm  còn  nhiều  thiếu  thốn.  Ngành  hàng                             nhờ  người đi  họp  rồi  về thuật lại cho Bác.  Lúc  đó,
               không chưa có gì. Cho nên Bác Hồ và đoàn phải đi                                    Bác đang ở Khuôn Tát, Thái Nguyên. Nằm trên chiếc
               ôtô từ Hà Nội lên biên giới Việt - Trung. Từ đấy, Bác                               giường liếp đan bằng nứa ở nơi sơ tán, Bác cố gắng
               và đoàn lên xe lửa đi sang Nam Ninh, Trung Quốc;                                    húp từng thìa cháo thịt băm nhỏ nấu với hành tăm

               rồi từ Nam Ninh đi máy bay đến Bắc Kinh; từ Bắc Kinh                                cho  người  nóng  lên  chóng  ra  mồ  hôi;  chịu  đắng

                                                                    171                            172
   168   169   170   171   172   173   174   175   176   177   178