Page 204 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 204

Phần I: ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC                                                                       ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC



 Bài ca Trần Hưng Đạo được truyền bá một cách mau   một số thiếu nữ độ năm bảy người. Phần đông nghèo khổ
 chóng và thần diệu. Chỉ sau một thời gian không lâu, Đức   chỉ có hai nhà sống hơi đầy đủ một chút.
 thánh Trần đã trở lại là người anh hùng cứu quốc. Những   Tôi ngừng một lúc rồi lắc đầu chán nản nói tiếp:
 "đệ tử" của ngài cũng dần dần giác ngộ, làm hội viên của   -  Nói  đến  cách  mạng  ở  đó  thì  khó  khăn  lắm.  Ngoài
 Hội thân ái. Có ông Nho San vốn làm nghề lên đồng cũng   chợ, phụ nữ nổi tiếng là chửi nhau giỏi, ngày nào cũng
 bỏ nghề, đi làm thợ gạch và sau cũng xin vào hợp tác.   tranh  giành  mua  bán,  đánh  nhau.  Đàn  ông  đi  làm  về,
 Trong thời gian Thầu Chín ở Sacôn, cán bộ được giáo   chiều chiều người nào cũng uống rượu say túy lúy. Bỏ bát
 dục rất nhiều về công tác quần chúng. Xin lấy những lời   đũa xuống là mò đi tập hợp đánh bài, đánh ítxì, sát phạt
 của đồng chí Tài Ngôn thuật lại sau đây làm ví dụ. Đồng   nhau  canh  đỏ,  canh  đen.  Rượu  chán,  bạc  chán  còn  lên

 chí Tài kể:    đồng  ở  đền  Trần  Hưng  Đạo  nữa.  Thanh  niên  cũng  thế,
 "Mùa  nắng  năm  1928,  Bác  Chín  vào  Sacôn,  chỗ  tôi   cũng cầu cúng, đánh bạc, rồi trai gái. Họ như thế, làm sao
 hoạt  động.  Cùng  đi  với  Bác  có  đồng  chí  Tý,  tức  Đặng   mà tuyên truyền, vận động cách mạng được!
 Canh Tần.       Tôi vừa dứt lời, Bác Chín nói ngay:
 Được ít ngày, Bác Chín bảo tôi và một thanh niên có   - À thế được rồi. Thôi về nghỉ đi, mai hãy hay.
 tên  là  Tô  (tức  Long)  đi  xuống  Mục  Đahan,  một  huyện   - Tình hình như thế thì được cái gì? Tôi hỏi lại Bác.
 thuộc  tỉnh  Nakhon,  đối  diện  với  tỉnh  Savannakhet  của   Bác Chín cười:
 nước Lào. Bác giao cho tôi cùng anh Tôn xuống đó điều   - Được lắm chứ, được cái anh nói đó.
 tra rồi tuyên truyền tổ chức quần chúng vào hội thân ái.   Trước khi ra về, tôi xin Bác Chín:
 Tôi đi một tháng rồi về.   - Mai, tôi muốn được một công tác gì khác.

 Tối hôm ấy, Bác gọi tôi lên báo cáo tình hình ra sao.   - Ừ, mai sẽ bàn.
 Tôi nói:        Tôi ra về và hy vọng một sự thay đổi công tác. Nhưng
 - Tình hình có gì đâu mà báo cáo. Tôi đến nhà kiều   ngày hôm sau và hôm sau nữa tôi cũng chẳng thấy Bác
 bào ở bến đò Mục Đahan. Chỗ ấy có độ ba mươi gia đình,   Chín nói gì.
 có  một  cái  đền  thờ  ông  Trần  Hưng  Đạo  nữa.  Kiều  bào   Hai ngày sau tôi hỏi:
 sinh  sống  bằng  đủ  mọi  nghề:  đưa  đò  ngang,  làm  hàng   - Thế bây giờ tôi làm công tác gì?
 xáo, làm thịt lợn bán. Một số làm thợ mộc, một số làm thợ   - Ừ, được rồi - Bác Chín nói - có phải anh bảo cái chỗ
 nề.  Cũng  có  một  số  thanh  niên  chừng  vài  mươi  người,   ấy nó tồi lắm phải không? Nó đánh bạc, nó uống rượu, nó


    201       202
   199   200   201   202   203   204   205   206   207   208   209