Page 205 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 205

Phần I: ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC                                                                                                    ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC



             tranh  giành  nhau  mua  bán,  nó  chửi  nhau  phải  không?                             Phải  là  một  tài  liệu  bí  mật,  quý  giá  gì  đây,  tôi  nghĩ
             Cũng chưa xấu lắm! Nó có thể xấu hơn nữa, có thể có mật                             trong bụng như thế. Tôi ra đi, cất giấy má cẩn thận. Đến
             thám nữa kia.                                                                       nơi, tôi giở ra xem. Chán quá! Té ra là một quyển ca Trần
                 Bác Chín nhìn tôi, rồi chậm rãi tiếp luôn:                                      Hưng Đạo.
                 - Mà anh còn quên....                                                               Tôi đến Mục Đahan. Theo lời Bác Chín bảo, tôi lân la
                 - Quên chỗ nào? - Tôi hỏi.                                                      kiếm một gia đình hư nhất. Tôi đến chơi, rồi xin thêm một
                 - Quên chỗ này này. Sách cách mạng bảo đi vận động                              căn nhà ở chung, mỗi tháng trả một đồng.
             quần  chúng,  tuyên  truyền  giáo  dục  quần  chúng  chứ  gì!                           Nhà  này,  người  chồng  cứ  sáng  sáng  làm  chung  thịt
             Nhưng nếu quần chúng tốt cả rồi, biết thương yêu đoàn                               heo  đi  bán  ở  chợ.  Chiều  về,  rượu  xong,  lại  mò  đi  đánh
             kết với nhau rồi, biết học tập tiến bộ rồi, biết yêu nước rồi,                      kiệu, trăm ngày như một, chẳng chiều nào có mặt ở nhà.
             thì ta còn tuyên truyền vận động giáo dục cái gì nữa? Có                            Thua hết tiền, nhà túng bấn, phải chị vợ cũng chua ngoa
             đến thì đến một lúc thôi chứ! Nếu quần chúng đều khá                                quá, hễ thấy mặt chồng là chửi bới. Càng chửi anh chàng
             như tôi với anh cả thì cần gì phải đến.                                             càng  khó  chịu  càng  trốn  tránh  đi  già,  ai  chửi  người  ấy
                 Im lặng một chút, rồi Bác lại nói tiếp:                                         nghe. Không có ngày nào vợ chồng nhà ấy không hục hặc

                 - Còn một cái  quên  nữa: quên  người ta là đồng bào                            với nhau.
             Việt Nam, đồng bào Việt Nam nghèo khổ mà lại mất nước                                   Nhà  có  ông  bố  chồng nghiện  rượu.  Nói  là  ông  cụ  ở
             nữa, phải không anh?                                                                nhà trông nhà và mấy cháu nhỏ, nhưng nhà cửa thì bẩn
                 Tôi không có chỗ cãi, ngồi im, gật đầu:                                         thỉu, mấy đứa nhỏ bị muỗi rệp đốt, ngứa ngáy, khóc mếu
                 - Vâng!                                                                         luôn  mồm.  Con  khóc,  mẹ  chửi,  và…  chửi  luôn  cả  bố
                 - Thế thì anh lại đến chỗ cũ mà làm việc. Bận trước                             chồng.  Nhiều  lần, tôi  tìm  lời  khuyên  giải,  nhưng  không
             chưa có kế hoạch cụ thể. Bây giờ phải làm cho được. Anh                             hiệu quả.
             chọn một cái nhà xấu nhất, hư nhất mà đến ở. Hãy làm cái                                Một bữa, tôi mua hai xu rượu về biếu ông cụ. Uống
             nhà đó đã. Nếu nhà ấy thích anh, thế là được rồi.                                   say, cụ ngủ. Tôi đưa mấy đứa nhỏ ra tắm. Tắm mát, đỡ
                 Vài phút trước khi tôi ra đi, Bác Chín đưa cho tôi một                          ngứa ngáy, chúng nó cũng ngủ. Tôi dọn dẹp nhà cửa lại
             cái gói con, quấn giấy tử tế, lại buộc dây cẩn thận nữa. Bác                        cho gọn, lấy tất cả quần áo ra giặt.

             bảo: "Tôi trao cho anh một cái cẩm nang". Rồi Bác lại dặn                               Người vợ về, thấy nhà cửa sạch sẽ, bố ngủ, con ngủ
             thêm: "Mà đừng có xem dọc đường đấy".                                               ngon lành, lấy làm vui lòng.


                                                                     203                          204
   200   201   202   203   204   205   206   207   208   209   210