Page 210 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 210

Phần I: ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC                                                                       ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC



 Thầu Chín đi chuyến này đến khoảng tháng 3 năm   cũng không phải cảm ơn ai. Những người đưa cơm đến
 1930  mới  trở  lại  đất  Xiêm.  Nhưng  lần  này,  ông  không   rất sung sướng được dịp bố thí. Họ tin rằng bố thí càng
 gặp kiều bào. Ông chỉ ra Đông Bắc ở ít ngày, báo tin cho   nhiều thì càng được nhiều phúc đức.
 một số anh em biết các nhóm cộng sản ở Việt Nam đã   Nhờ thế mà ông Nguyễn (tức là người cán bộ thường
 thống nhất thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngày   giảng dạy sách báo) và những người bạn của ông có thể đi
 3 tháng 2 ở Hương Cảng và cho biết Chính cương vắn   đường không tốn tiền cơm.

 tắt  của  Đảng.  Có  người  hỏi:  "Chủ  trương  của  Đảng  ta   Nếu  không  gặp  những  người  khách  đói,  người  đưa
 đối  với  Việt  Nam  Quốc  dân  đảng  thế  nào?".  Ông  nói:   cơm đem một phần cơm thừa cho chim ăn. Vì họ sợ mang
 "Sau  khi  thành  lập  Đảng,  thì  đảng  phái  người  liên  lạc   hết về thì xúi quẩy.
 với họ để lập mặt trận phản đế, khuyên họ đừng manh   Ngoài  việc  cuốc  đất,  đi  buôn,  ông  Nguyễn  còn  làm
 động,  nhưng  chưa  liên  lạc  kịp,  thì  tháng  2  họ  đã  bạo   công việc tuyên truyền và tổ chức. "Hội ái hữu Việt Nam"

 động thất bại"".   thành lập, một tờ tuần báo Thân ái được xuất bản. Trước
 1
 Thế rồi Thầu Chín lại đi... .   kia  ở  Trung  Quốc,  ông  Nguyễn  từ  phương  Bắc  tuyên
             truyền  về  nước.  Bây  giờ  ở  Xiêm,  ông  tuyên  truyền  về
 *
             nước từ phương Tây.
 *     *
                 Những hoạt động của ông, dù hết sức cẩn thận, vẫn
 "Người Xiêm mộ đạo Phật rất hiền lành. Đến tuổi nào
             không thể hoàn toàn giữ bí mật. Ở đâu có Việt kiều là tổ
 đó,  con  trai  phải  đi  tu  ở  chùa  mấy  tháng.  Vì  vậy  trong
             chức trường học cho trẻ em. Ở đâu có trường học, là nơi
 nước  có  hàng  ngàn  nhà  sư.  Sư  rất  được  nhân  dân  kính
             đó cha mẹ tụ họp để nghe đọc báo và bàn công việc. Nạn
 trọng. Và được nhân dân nuôi. Mỗi ngày họ chỉ ăn một
             cờ bạc, cãi nhau bớt hẳn. Người lớn giúp đỡ nhau công
 bữa, vào mười một giờ sáng. Chị em mang cơm đến chùa.
             việc. Trẻ em không ngỗ nghịch nữa. Nạn mù chữ dần dần
 Sư cứ việc ăn không cảm ơn ai. Họ chỉ cảm ơn Phật tổ. Khi
             thanh toán hết. Nói tóm lại có một sự thay đổi trong Việt
 sư ăn xong, cơm rau còn lại khách qua đường có thể ăn,
             kiều ở Xiêm.
 __________      Trước  tiên,  người  Pháp  nghi  ngờ,  và  về  sau  chúng

 1.  Xem  Lê  Mạnh  Trinh:  "Những  ngày  ở  Quảng  Châu  và  ở   đoán là ông Nguyễn ở đâu trong vùng này nhưng không
 Xiêm", trong Bác Hồ, Nxb. Văn hóa, Hà Nội, 1960.   biết đích xác ở đâu. Chúng cho mật thám đi tìm. Nhưng


    207       208
   205   206   207   208   209   210   211   212   213   214   215