Page 216 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 216

Phần I: ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC                                                                       ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC



 tròn. Tôi phụ trách hiệu thuốc Bắc. Bác cũng ở với tôi ở   những cử chỉ của Bác. Xưa kia, những cử chỉ ấy đã gieo
 hiệu thuốc liền từ tháng Giêng đến tháng 6 năm 1929. Sở   vào trong tôi một ấn tượng sâu sắc, đến nỗi nhiều lúc như
 dĩ  tôi  nhớ  tháng  vì  hàng  năm  có  ngày  kỷ  niệm  Phạm   thấy Bác đâu đây bên cạnh mình, tưởng như chuyện của
             hôm qua, hôm kia chứ không phải là chuyện của cách đây
 Hồng Thái (19 tháng 6) ném bom ở Sa Diện. Lúc đầu tôi ở
             bốn mươi năm rồi. Thật vậy, ở Bác có một sức quyến rũ.
 phố, sau hiệu thuốc của tôi dọn về cùng với anh em trong
             Đã gặp Bác rồi, dù một lần hay đã quen lâu, khó mà ai có
 làng. Ở đây có mở các trường lớp để dạy dỗ các em do
             thể muốn rời Bác nữa. Sức ấy chẳng có gì khác ngoài lòng
 đồng bào ta tổ chức ra. Tôi nhớ rõ là trong số giáo viên
             thương người, yêu nhân dân,  vì nhân dân  và luôn luôn
 đầu tiên ở trường có anh Khoa, anh Nguyên là giáo viên
             mong muốn mọi người vươn lên. Những đức tính cao cả
 trường tiểu học của Pháp.
             ấy  chỉ  có  thể  có  ở  một  lãnh  tụ  như  Bác  -  "mình  vì  mọi
 Người ta hơn người đâu phải vì có đầu óc siêu phàm,
             người..." nhưng chưa hề mảy may trông đợi "mọi người vì
 chẳng qua người đó biết hướng mình đi đúng con đường   mình...". Ý thức ấy cũng là những đức tính cao cả ấy của
 mà mình đã vạch, chỉ cần có sự kiên trì và nỗ lực.
             Bác trọn vẹn trước sau như một, ngay từ lúc tôi được gặp
 Tôi đã biết sự nỗ lực của Bác trong việc gánh nước,
             Bác ở Thái Lan là lúc Bác còn thanh niên và cho đến cuối
 gặt hái, bỏ giày đi chân đất, tập đi ngựa, tập đi xe đạp.   đời, tôi thấy Bác vẫn giữ nguyên vẹn như vậy.
 Hồi này ở bên Bác, tôi càng hiểu rõ Bác hơn nữa. Trong   Tôi còn nhớ một hôm có một thanh niên bị bệnh thổ
 lao động, tập luyện có anh em chỉ làm được việc này mà
             huyết,  được  anh  em  kiều  bào  khiêng  đến  nhà  tôi.  Tôi
 không làm được việc khác, nhưng Bác thì không thế. Ai   đã  dùng  hết  cách  mà  không  sao  cầm  được  máu.  Bác
 đã làm được việc gì, Bác đều làm được cả. Thấy việc gì
             đứng nhìn người bệnh băn khoăn, trên nét mặt lộ hẳn
 mình cần làm mà chưa làm được, Bác rèn mình làm cho
             ra vẻ lo ngại.
 bằng được mới yên. Không chỉ mình tập luyện, Bác còn   - Còn phương pháp gì chữa được nữa không?  - Bác

 rèn cho mọi người chung quanh biết luyện cho mình cái
             gặng hỏi - Thử cố gắng một lần nữa xem.
 thói quen ấy. Vì vậy được ở chung với Bác tôi đã cố noi   Sự  băn  khoăn  của  Bác  đã  làm  cho  chúng  tôi  không
 theo tác phong tốt đẹp của Bác. Cho đến ngày nay, tuy tôi   khỏi không lúng túng. Bỗng tôi chợt nhớ đến chiếc sừng
 mới  học  tập  được  một  phần  tác  phong  của  Bác  để  lại,
             tê giác. Tôi chạy đi tìm và mang về mài ra cho bệnh nhân
 nhưng cũng đã giúp tôi hoạt động sau này. Giờ đây mỗi
             uống. Bác theo dõi và nét mặt dần dần lộ vẻ tươi lên khi
 khi tôi làm được một việc gì kết quả, tôi liền sực nghĩ đến   thấy máu trong miệng người thanh niên không ọc ra nữa



    213       214
   211   212   213   214   215   216   217   218   219   220   221