Page 217 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 217

Phần I: ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC                                                                                                    ĐƯỜNG BÁC HỒ ĐI CỨU NƯỚC



             và cầm lại. Bác đứng lặng yên nhìn và được một lát, Bác                             không dậy, Bác vào tận nơi đánh thức, giờ này là giờ nói
             và tôi khiêng người thanh niên vào trong nhà... Sáng hôm                            chuyện  tình  hình  thế  giới,  trong  nước,  về  thời  sự  và
             sau, Bác dậy sớm, thấy quần áo người bệnh đầy máu, Bác                              nghe giảng chủ nghĩa Mác - Lênin. Về học tập chủ nghĩa
             liền cởi ra và thay cho anh rồi cùng tôi mang ra giặt.                              Mác - Lênin, còn thêm buổi tối từ 7 giờ đến 8 giờ nữa.
                 Những  cử  chỉ  trên  chỉ  có  người  cha  hiền  từ  biết                           Mới đầu Thầu Chín - tên anh em đặt một cách kính
             thương con mới có thể có được.                                                      trọng  cho  Bác  hồi  ở  Thái  Lan,  chỉ  nói  cho  những  người
                 Nhưng đã gọi là nguyên tắc thì Bác thực hiện và thi                             trong cơ quan nghe, nhưng vì cách nói của Thầu Chín hấp
             hành đến mức nếu ai không hiểu, có thể cho là máy móc                               dẫn, anh em thanh niên ở ngoài đòi được dự, Bác cũng
             nữa. Có lần tôi trả tiền nhà cho một chủ đất, tôi trả thế nào                       đồng ý. Vì là giờ học tập, nghe nói chuyện và có thảo luận
             lại trội ra năm xu. Khi xem lại, Bác tỏ ra không bằng lòng                          nên  trong  khi  thảo  luận  chúng  tôi  thường  nêu  ra  nhiều
             và liền đó Bác bắt tôi đi đòi cho bằng được. Đối với bọn                            vấn đề và mỗi vấn đề Bác đều giải đáp và phân tích cặn
             bóc  lột,  Bác  cương  quyết  không  khoan  nhượng,  dù  là                         kẽ. Từ chủ nghĩa Tam dân mà Bác cho là tiến bộ ở điểm
             đồng tiền nhỏ nhất. Hơn nữa đấy lại là tiền của tập thể...                          nào và hạn chế ở đâu...
                 Trước  kia  cũng  như  sau  này  nữa,  nếu  chúng  tôi  có                          Có lần trong số anh em có anh bật ra một câu hỏi vẫn

             một lòng một dạ nhất nhất tuân theo ý kiến Bác chỉ bảo,                             ấp ủ từ lâu:
             không phải vì "sợ" Bác là người "bề trên" mà là qua tiếp                                - Cậu Nguyễn Ái Quốc là ai thế, cậu ấy bây giờ ở đâu?
             xúc với Bác, chúng tôi đã tin rằng bên cạnh mình có một                                 - Một thanh niên yêu nước!
             người anh, một người thân tình nhất, đang dẫn dắt mình                                  Câu trả lời gọn lỏn ấy làm cho chúng tôi có sự tự hào,
             vào một con đường đúng đắn, đẹp đẽ nhất mà không hề                                 vì  trong  người  thanh  niên  yêu  nước  ấy  có  cả  chúng  tôi
             mảy may sợ mình lầm lạc...                                                          nhưng chúng tôi vẫn không khỏi thắc mắc…
                 Trong chương trình sinh hoạt hàng ngày, Bác vạch ra                                 - Ông Bùi Quang Chiêu thế nào? - Nhân bàn đến các
             như sau:                                                                            nhân vật đương thời, một hôm có người hỏi như vậy.
                 - 4 giờ 30 đến 5 giờ: tập thể dục trong đó có môn thái                              - Phong kiến! - Lại một câu trả lời gọn.
             cực quyền. Giờ này ít anh em chịu dạy học, nhưng riêng                                  ...
             tôi đã cố theo cho bằng được. Có phần cố gắng bản thân,                                 Vì  từ  6  giờ  trở  đi,  ai  có  việc  gì  thì  làm  việc  ấy  theo

             nhưng sự động viên của Bác đã thúc đẩy tôi rất nhiều.                               công việc nghề nghiệp của mình, nên mọi người đều có
                 - 5 giờ đến 6 giờ: tất cả mọi người đều phải dậy. Ai                            việc riêng của người ấy.


                                                                     215                          216
   212   213   214   215   216   217   218   219   220   221   222