Page 210 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 210

đợi ở ngưỡng cửa. Bác nắm bàn tay người bạn cũ,   Ông già  Thuyết  đó chính là dượng của chị Ái
 thân mật hỏi:    Liên. Gia đình chị Ái Liên đã nhiều lần được nghe
 - Thuyết đấy à? Lâu lắm chúng ta mới gặp lại nhau.    người dượng kể về những ngày Bác Hồ còn ở Pháp.
 Ông già mù  lặng  đi không nói  được lời nào.   Từ ngày hòa bình lập lại (năm 1954), chị Ái Liên và
 Đứng bậc cửa, ông già  đưa hai bàn  tay  sờ lên   các cháu Ái Xuân, Ái Vân nhiều lần được vinh dự
 khuôn mặt người  đứng trước, như  để nhận ra   vào biểu diễn cho Bác xem và vào thăm Bác, nhớ
 những nét  quen thân  của người bạn cũ lâu năm   lại thấy Bác Hồ vẫn không khác gì hình ảnh “anh
 không gặp, Bác  Hồ cũng im lặng. Bác  cảm  động   Ba” như trong câu chuyện người dượng kể với gia
 nhìn khuôn mặt, bàn tay người thủy thủ năm xưa   đình... Là một nghệ sĩ biểu diễn từ năm 16, 17 tuổi,
 đã ở cùng Bác dưới tàu sang Pháp, người bạn đồng   gần 40 năm trên sân khấu, chị Ái Liên đã biết thế
 nghiệp đã cùng sống với Bác trong một hiệu ảnh ở   nào là cái vinh, cái nhục của nghề. Năm 1936, Ái
 Pari. Hồi lâu chừng như hai bàn tay đã xác nhận   Liên  đi cùng  với  đoàn hát  Đại Phước Cương vào
 được những đường nét quen thân trên khuôn mặt   Huế diễn mừng thọ lục tuần của mẹ Bảo  Đại  ở
 người bạn cũ, ông già Thuyết sung sướng, xúc động   cung An Định. Gồng gánh đồ đạc vào đến nơi, một
 quá, chỉ lắp bắp được mấy tiếng:   tên quan hầu dấp dính  đôi mắt, lên  giọng khinh
 - Hồ Chủ tịch, Hồ Chủ...    khỉnh bảo chủ gánh: “Cung vừa rải bốn chục chai
                 nước hoa  đó. Chúng  mi khéo làm hôi hám cung
 Nhưng Bác Hồ đã giữ bàn tay, ngắt lời ông già:    nghe!!!”. Rồi trước khi diễn, màn phải mở lượt nhất
 - Đừng xưng hô như thế! Cứ gọi tôi là Ba như   để toàn ban  từ chủ gánh  đến anh kéo  màn  gõ
 ngày xưa...     phách ra  quỳ trước sân khấu  tung hô “Vạn tuế”.
  Rồi Bác ân cần dắt hai ông cháu ông già Thuyết   Rồi khi diễn cứ việc bưng tai, cắm mặt mà diễn,
 vào phòng nghỉ của mình để chuyện trò. Nửa giờ   không  được nhìn  vào chỗ bọn vua quan  đang  ăn
 sau, khi lưu luyến tiễn chân người bạn cũ ra về,   uống, cười  đùa, diễn xong,  đào kép  nhất ban còn
 Bác thân thiết nắm tay, ân cần dặn dò:    phải ra múa hát trước bàn rượu, khi nào bàn rượu
 - Tôi bây giờ tuy là Chủ tịch một nước, nhưng   tàn mới thôi... Mà kể gì tới bọn chóp bu triều đình,
 chẳng qua cũng chỉ là tôi tớ nhân dân mà thôi. Đối   chỉ một tổng đốc, một tên tuần phủ, tri huyện làng
 với anh  trước sau  tôi cũng vẫn là một người bạn   nhàng, nghe nói có ban hát đến phủ, huyện mình
 thân. Anh nhớ gửi thư cho tôi luôn...   trị nhậm cũng phái sai nha gọi tay đàn, đào nhất
 Bác còn đứng nhìn  theo mãi hai ông  cháu ông   vào hầu rượu. Ngồi bên mâm, rượu, muốn nghe hát
 già Thuyết đi về.   thì hất hàm bảo đào, kép “hát đi”. Ai bướng bỉnh


 207             208
   205   206   207   208   209   210   211   212   213   214   215