Page 213 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 213

Trước khi đoàn văn công của ta đi biểu diễn ở                                    Và năm lên 7 tuổi, học lớp 1, Ái Xuân đã được vào
                 Pháp, Bác hỏi anh chị em đã chuẩn bị quần áo ấm                                      biểu diễn cho Bác Hồ xem.
                 ra sao. Bác nói mùa đông ở Pháp rất lạnh, tuyết                                        Lần đó chị em Ái Vân, Ái Xuân cùng hai bạn
                 xuống dày...                                                                         Tiến, Đạt được vào nơi Bác ở. Bác hỏi:
                    Anh em trong đoàn ai cũng cảm động, bồi hồi                                         - Đây là Ái gì?
                 nhớ lại năm xưa khi Bác hoạt động cách mạng ở                                          - Dạ, cháu là Ái Xuân.
                 Anh,  ở Pháp, chỉ có một viên gạch nung nóng  ủ                                        - Cháu là Ái Vân.
                 vào người để chống chọi với cả mùa đông... Trong                                       - Còn một em nhỏ nữa tên là Ái gì?
                 đợt  đi biểu diễn này, vì thiếu người nên chị Ái                                       - Dạ, là Ái Thanh.
                 Liên xung phong đóng vai võ tướng, chị Ái Liên bỏ                                      - Ái Thanh cũng biết múa bài Con thỏ rồi. Lại
                 diễn  đã lâu, giờ tuổi cao tập lại rất vất vả, gian                                  cũng biết hát nữa.
                 khổ... Nhưng những buổi biểu diễn ở Pháp đã thu                                        Bác cười. Buổi đó hai chị em hát bài Tía em hết
                 kết quả tốt. Về nước, Ái  Liên  được vinh dự thay                                    sợ... Bác cười mãi. Hát xong, Bác cho kẹo. Kẹo đó
                 mặt anh chị em trong  đoàn lên báo cáo với Bác                                       hai chị em không ăn. Riêng Ái Xuân còn mang cho
                 Hồ. Thời gian có ít, mỗi người chỉ nói trong vòng                                    hai bạn thân  ở lớp mỗi bạn một chiếc. Hai bạn
                 năm phút. Bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu nỗi cảm                                      cũng để dành. Các bạn kiếm lọ thủy tinh con đặt
                 xúc, tự hào trong mấy tháng diễn  ở nước ngoài,                                      chiếc kẹo của Bác Hồ vào,  đậy nút kỹ. Tới nay
                 bao nhiêu lời nhắn gửi của bà con kiều bào về nhờ                                    chiếc kẹo vẫn còn mùi thơm.
                                                                                                        Đầu năm 1968, gia đình vừa ăn cơm xong thì có
                 nói với Bác Hồ. Ái Liên không biết nói thế nào cho                                   người hỏi. Đó là chú bảo vệ của Bác. Chú đến từ lâu,
                 hết cho đủ. Nhưng Bác đã cười bảo:                                                   nhưng thấy gia đình đang ăn cơm nên chưa vào, Bác
                    - Thế nào, tướng võ báo cáo ngắn gọn theo kiểu                                    cho gọi Ái Xuân, Ái Vân lên. Chú bảo vệ nói, đáng lẽ
                 quân sự chứ...                                                                       cho cả Ái Thanh cùng vào với Bác, nhưng hôm đó
                    Câu nói cởi bỏ tất cả nỗi lúng túng của Ái Liên.                                  trời rét nên Bác lại bảo để Ái Thanh ở nhà. Hai chị
                 Thì ra dù ở xa, Bác Hồ biết tất cả, hiểu tất cả mọi                                  em mừng quá xắm nắm toan đi ngay. Nhưng chú
                 công việc, mọi cố gắng, suy nghĩ dù rất nhỏ của                                      bảo vệ bắt hai chị em mặc đủ quần áo ấm.
                 mỗi anh chị em trong đoàn.                                                             Tới nơi Bác ở, chú Kỳ, thư ký của Bác nói Bác
                    3. Giống mẹ ngày trước, hai cháu Ái Vân và Ái                                     đi  đã mười phút.  Hai chị em  chạy ùa  vào. Bác
                 Xuân làm quen với nghệ thuật từ nhỏ. Ở trường,                                       đang ngồi trong phòng. Bác dang rộng tay đón hai
                 cả hai đều là học sinh giỏi, là cháu ngoan Bác Hồ.                                   cháu nhỏ:


                                                                 211                                  212
   208   209   210   211   212   213   214   215   216   217   218