Page 219 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 219
răng đánh vào nhau lập cập. Lúc đó, tôi
chỉ ước có ai đè lên người giữ hộ, hoặc có
lò than để bên cạnh thì mới ghìm cơn rét
lại được.
Lát sau cơn rét lui, cơn nóng lại đến.
Người tôi như lò than, đầu nhức buốt, tôi
nghĩ vẩn vơ: “Giá mình ở nhà thì thế nào
bà mẹ, cô em gái lúc này cũng đã đánh
cảm và nấu nước xông cho mình rồi. Từ
dạo bắt đầu vào Việt Minh, mẹ tôi ở nhà
sợ không có ai giúp đỡ liền lấy cho tôi một
cô vợ, vừa lấy về buổi sớm thì buổi chiều
tôi đã đi. Chẳng biết cô ta bây giờ thế nào?
Giá ở nhà, thế nào cô ta cũng nấu cho tôi
bát cháo gà để sau cơn sốt dậy ăn cho tỉnh
người...”. Nghĩ hết chuyện nhà lại nhớ tới
hiện tại - “Ở đây tình đồng chí thì thật là
cao nhưng mọi thứ thiếu thốn quá!”. Suy
nghĩ như vậy, tôi thấy nhớ nhà da diết.
217