Page 221 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 221
Nghe tiếng “thuốc”, tôi tỉnh cả người,
vì mỗi viên thuốc trong hoàn cảnh lúc bấy
giờ rất quý giá, song thấy Ông Cụ phải bận
vì mình, tôi lại thấy ngài ngại. Tôi toan
thưa lại thì Ông Cụ đã đi rồi. Nhìn theo
mái tóc đốm bạc, đôi vai gầy của Ông Cụ,
lòng tôi nao nao. Tôi biết giờ này là giờ đọc
sách của Cụ. Nhưng sao Cụ lại tới lán của
chúng tôi? Có lẽ trong lúc sốt rét, tôi run
làm động sàn nứa nên Ông Cụ biết. Tôi đã
học y tá mà tôi chưa giúp gì cho anh em
trong đội, bây giờ chính tôi lại được Ông
Cụ săn sóc.
Đang nghĩ, Ông Cụ đã trở lại. Tôi tưởng
như cơn sốt giảm hẳn, liền ngồi dậy, sẵn
sàng nhận thuốc uống.
Thấy vậy, Ông Cụ cười bảo:
- Đồng chí cố gắng như vậy là tốt, bây
giờ đồng chí uống một viên, còn chiều uống
viên nữa.
219