Page 222 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 222
Nói xong, Ông Cụ dốc trong chiếc lọ con
ra hai viên ký ninh trắng. Thoáng nhìn,
tôi thấy trong lọ còn chừng hơn chục viên
nữa. Tôi đoán đó là thuốc riêng của Cụ.
Sau khi tôi uống thuốc, Cụ dặn thêm:
- Hễ đỡ, đồng chí phải dậy đi lại mới
được, nằm nhiều là dễ bị con ma ốm nó
quật đấy! Bây giờ tôi về làm việc.
Ông Cụ đi, tôi lặng người nhìn theo,
không biết nói gì. Còn lại một viên thuốc,
tôi đặt giữa lòng bàn tay, hết nhìn viên
thuốc, tôi lại nhìn về phía lán Ông Cụ ở.
Viên thuốc lúc này sao mà quý vậy! Ông
Cụ vừa là thượng cấp, vừa là thầy dạy
học, vừa là thầy thuốc của mình! Hình
ảnh này in sâu vào trí nhớ tôi cũng như
ngọn núi Cứu quốc trên quê hương đã in
vào trí nhớ tôi từ thuở nhỏ, không bao giờ
có thể quên được.
220