Page 160 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 160
buổi tối ngày 14-11-1958, cái ngày không bao giờ
phai mờ trong tâm trí tôi. Tình thương bao la của
Bác luôn luôn sưởi ấm lòng tôi. Tôi thấy như thêm
sức mạnh để chiến đấu với thương tật.
Được sự quan tâm, săn sóc rất mực tận tình
SỐNG TRONG MUÔN VÀN TÌNH THƯƠNG
của Bác, của Đảng, được sống trong tình thương
CỦA BÁC
yêu ruột thịt không bờ bến của đồng bào miền
Bắc, và cả sự chia sẻ đau thương của nhân dân
Thoát khỏi cảnh ngục tù tăm tối, dã man của thế giới, thân thể tôi lần lượt lành khỏi 42 vết
bọn xâm lược Mỹ, tôi được đưa ra miền Bắc chữa thương do giặc gây ra, sức khỏe tôi dần dần hồi
bệnh. Từ những ngày đầu tháng 11-1958, tôi nằm phục. Tôi được đưa về nghỉ dưỡng sức ở một nơi
điều trị tại Bệnh viện hữu nghị Việt - Xô. Đã mấy yên tĩnh. Thỉnh thoảng tôi được Bác gọi vào nơi
lần Bác vào bệnh viện thăm mà tôi cứ mê man Bác ở.
không hay biết gì cả! Lúc tỉnh dậy, có chị thương Bác hỏi về quê quán và bệnh tình của tôi. Bác
tôi quá không giấu được nỗi vui mừng, luyến tiếc hỏi thăm sức khỏe các cô chú, anh chị cùng ở nơi an
ấy, bèn kể lại là Bác đến thăm tôi. Tôi khóc òa lên dưỡng với tôi. Tôi kể cho Bác nghe tình hình đời
như một đứa trẻ thơ xa mẹ. Một hôm, tôi vừa mở sống và đấu tranh của chị em phụ nữ miền Nam.
mắt ra, thì thấy một bác sĩ già khoác chiếc áo blu Bác cầm tay tôi và nhẹ nhàng xoa bóp các vết
trắng đứng cạnh giường đang nhìn tôi âu yếm, với sẹo. Bàn tay Bác rung rung. Tôi nhìn Bác, định
nụ cười hiền hậu. Sau giây phút ngỡ ngàng tôi không kể lại sự tra tấn dã man của giặc, sợ Bác
nhận ra Bác, tôi nắm chặt bàn tay Bác và khóc xúc động. Đột nhiên Bác hỏi:
nấc lên. Đúng Bác Hồ rồi, người mà các cô chú - Chúng nó xâu tay cháu với bao nhiêu người
trong nhà tù và bà con ở miền Nam hằng ước mơ khác?
được gặp. Bác cúi hôn trán tôi. Tôi khóc to hơn và Tôi giật mình. Sao Bác biết?
gọi: “Bác ơi, các cô chú trong nhà tù và đồng bào Rồi tôi dè dặt thưa:
miền Nam mong nhớ Bác lắm!”. Tôi ngất lịm đi. - Dạ, hơn bốn mươi chú...
Lúc tỉnh dậy, các chị kể lại là nhìn thấy tôi trong Thấy tôi ngập ngừng, Bác lại nhắc:
cơn mê sảng Bác không cầm được nước mắt. Đó là - Cháu kể tiếp đi.
157 158