Page 162 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 162

Tôi thầm nghĩ, không thể giấu Bác được, tôi thưa:   chúng tôi chiến thắng được là nhờ có hình ảnh Bác
 - Sau những trận đòn tra tấn dữ dội, các chú   trong trái tim.
 chân bị cùm, tay bị xâu dây thép cùng với cháu, độ   Bây giờ được thật sự ngồi bên Bác,  càng nhìn
 vài ngày sau lên cơn giật rồi chết dần, chết mòn...   Bác, tôi càng nhớ đến các đồng chí ở trong Nam
 Chỉ còn lại một mình cháu. Cháu cũng không hiểu   luôn  luôn  hướng  về  Bác  để  có  thêm  sức  mạnh
 tại sao cháu lại không chết.   chiến đấu và chiến thắng. Biết bao nhiêu đồng chí
 -  Tại  sao  cháu  bị  chúng  tra  tấn  dã  man  mà   bị tù đày, tra tấn, biết bao nhiêu cán bộ hoạt động
 cháu cũng không khai?   trên khắp miền Nam chưa một lần được gặp Bác.
 -  Cháu  nghĩ  là  nếu  cháu  khai  thì  sẽ  mất  hết   Tôi có vinh dự lớn hôm nay là do bao xương máu
 tình  thương  của  cách  mạng,  của  Bác  và  của  các   của đồng bào miền Nam đã đổ xuống trên mảnh
 chú,  các  cô  đã  đùm  bọc,  dạy  dỗ  cháu  lúc  cháu  ở   đất Thành đồng.

 trong tù. Cháu khai thì cháu có tội với đồng bào.   Bác kể cho tôi nghe những mẩu chuyện lúc Bác
 Lúc nào cháu cũng thấy hình ảnh Bác ở trước mặt   hoạt động ở nước ngoài, những mẩu chuyện trong
 cháu. Có lúc cháu nằm mơ thấy Bác đứng hai tay   thời kỳ kháng chiến để động viên, cổ vũ tôi cũng
 chống nạnh trước quân thù, bọn chúng nhìn Bác   như  phụ  nữ,  thanh  niên  miền  Nam  dù  hy  sinh
 hoảng  sợ  chạy  hết  và  cháu  được  tự  do,  sung   gian khổ đến mấy cũng luôn luôn phát huy truyền
 sướng... Có lúc cháu mơ thấy Bác lấy khăn chặm   thống anh hùng bất khuất của dân tộc ta, quyết
 nước mắt khi Bác nhìn cảnh tra tấn cực kỳ tàn ác   chiến, quyết thắng giặc Mỹ và bè lũ tay sai. Bác
 của giặc Mỹ và lũ tay sai đối với chúng cháu...   căn  dặn  tôi  phải  luôn  luôn  vui  vẻ,  lạc  quan  để
 Nói đến đây, tôi úp mặt trong lòng bàn tay Bác,   chiến thắng thương tật.
 tôi khóc như một em bé. Bác nâng nhẹ đầu tôi lên.   Tôi  thường  được  các  chú  dặn:  Hễ  gặp  Bác  thì
 Bác rơm rớm nước mắt nói:   nhớ kể cho Bác nghe những chuyện vui, đừng kể
 -  Nghĩ  đến  cháu,  mọi  người  đều  căm  thù  sâu   những  chuyện  đau  thương  làm  Bác  xúc  động.
 sắc chế độ Mỹ - Diệm ở miền Nam.   Nhưng  tôi  không  tài  nào  giấu  Bác  được  điều  gì.
 Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ nhỏ nhất   Bác hỏi tỉ mỉ về tình hình gia đình, quê hương tôi.
 của Bác khắc sâu vào tâm trí tôi. Trong giờ phút   Bác biết tôi ra miền Bắc chữa bệnh xa mẹ hiền,

 thiêng  liêng  này,  tôi  không  thể  không  nhớ  lại   người mẹ đã chịu nhiều đau khổ, đang khát khao
 những  lúc  ở  tù,  gian  khổ,  đấu  tranh  với  kẻ  thù,   được có ngày gặp lại con gái thân yêu, và xa bà con

    159          160
   157   158   159   160   161   162   163   164   165   166   167