Page 164 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 164

ruột  thịt,  xóm  làng.  Có  lúc  Bác  thấy  tôi  ngồi  thờ   Nhiều  lúc,  Bác  dắt  tôi  đi  dạo  chơi  trong  vườn
 thẫn, dường như suy nghĩ điều gì. Bác liền hỏi:   Phủ  Chủ  tịch.  Bác  không  đưa  tôi  đi  trên  những
 - Sao cháu lại buồn? Cháu nhớ mẹ à?   con đường sỏi vì Bác biết chân tôi dẫm trên sỏi thì
 Bác hỏi chuyện về chị Trần Thị Vân, một người   ảnh hưởng đến vết thương trên đầu. Bác chỉ cho
 vừa là chị vừa là bạn chiến đấu thân thiết của tôi.   tôi những cây dừa, cây bưởi, cây cam Bác trồng.
 Trước đây, có nhiều tin là chị Vân đã hy sinh, sau   Tôi  thường  đeo  một  sợi  dây  chuyền  giấu  kín
 khi bị địch tra tấn dữ dội. Nhưng thật ra, chị đã   trong  cổ  áo.  Sợi  dây  chuyền  không  làm  tăng  vẻ
 vượt qua mọi thử thách ác liệt, bám chắc lấy cuộc   đẹp,  không  che  được  những  vết  sẹo  do  địch  gây
 sống  cho  đến  ngày  trở  về  với  phong  trào.  Tôi  kể   nên trên cổ, trên vai tôi, nhưng đó là sợi dây gắn
 cho Bác biết chị Vân đã bị giặc bắt cùng với đứa   bó hai đứa chúng tôi trong cuộc chiến đấu chung,
 cháu  gái.  Bọn  chúng  chưa  nhận  được  ai  là  Trần   một mất một còn với quân thù xâm lược. Tôi thưa

 Thị Vân trong hai người. Thế là cô cháu gái liền   với  Bác,  tôi  đã  viết  thư  về  nhắn  với  người  yêu
 nhận mình là Vân. Địch giết người cháu gái và chị   nhiều lần rằng: “Anh hãy quên Lý đi vì thân thể
 Vân đã thoát khỏi bàn tay đẫm máu của chúng.   Lý bị tàn phế rồi. Anh nên xây dựng gia đình với
 Nghe tôi kể, Bác xúc động nói:   người khác để bảo đảm hạnh phúc...”. Nhưng anh
 - Hành động của các cháu thật anh hùng. Phụ   không chịu. Anh vẫn đợi chờ! Bác dạy tôi rằng:
 nữ miền Nam rất anh hùng.   - Ăn ở phải có tình, tình nhà, nghĩa nước, tình
 Sau này, chị Vân được ra thăm miền Bắc và ở   yêu thương giai cấp. Phải có tấm lòng chung thủy.
 lại chữa bệnh. Chị đã được gặp Bác Hồ.   Bác rất vui khi nói đến các mối tình chung thủy.
 Mỗi lần tôi vào thăm Bác, Bác thường cho tôi   Một hôm, Bác nghe tin người yêu của tôi đã ra
 ăn cháo đậu xanh vì tôi không ăn được cơm. Lần   miền Bắc, Bác tặng cho tôi hai trái táo để mang về
 nào, Bác cũng thấy tôi ăn ít quá, nhìn tôi, Bác lo   cho người yêu một trái.
 lắng, thương xót, và nói:   Có lần bác sĩ thấy bệnh tình của tôi kéo dài do
 -  Cháu  ăn  ít  lắm,  phải  gắng  ăn  nhiều  hơn.   vết thương ở bụng vẫn thường rỉ máu và cho biết
 Cháu  còn  xanh  quá,  cháu  cố  gắng  ăn  nhiều  cho   nếu  mổ  dạ  con  thì  đỡ  ảnh  hưởng  đến  sức  khỏe.
 chóng khỏe!     Tôi  muốn  mổ  cho  đỡ  khổ  nhưng  nghe  vậy  Bác

 Những bữa cơm của Bác thật thanh đạm, giản   không đồng ý. Bác nghĩ đến tương lai hạnh phúc
 dị như bữa cơm của bao gia đình chúng ta.   của đời tôi.

    161          162
   159   160   161   162   163   164   165   166   167   168   169