Page 191 - http://tvs.nlv.vn/trienlam
P. 191
bay phản lực Mỹ bằng súng bộ binh. Chị Xuân là nước. Liền lúc đó đồng chí phục vụ bưng lên một
nữ thanh niên Công giáo, chị cũng vừa đi thăm đĩa bánh bao, mỗi cái bằng nắm tay. Bác nhấc đĩa
Liên Xô về. Cả ba chúng tôi chuẩn bị áo quần và bánh đưa cho từng chúng tôi và bảo:
lên xe vào Phủ Chủ tịch. Chú Vũ Kỳ, thư ký của - Các cháu ăn bánh bao đi! Chúng tôi chưa ăn
Bác đã chờ sẵn. Chúng tôi hỏi ngay chú Kỳ: hết nửa cái bánh thứ nhất, Bác đã cho thêm mỗi
- Lúc gặp Bác chúng cháu nên chào theo người một cái nữa, chúng tôi phải cầm sang tay
kiểu nào? bên kia. Cả ba chị em vừa ăn vừa tủm tỉm cười
- Các cháu là dân quân, chào theo lối quân sự nhìn nhau. Thật giống như cảnh ba đứa cháu nhỏ
cũng được. quây quần bên người ông cao tuổi trong những
Chú Kỳ đưa chúng tôi về ngôi nhà nhỏ ở giữa ngày rằm. Bác vừa âu yếm nhìn chúng tôi ăn vừa
vườn, từ xa tôi đã thoáng nhìn thấy Bác qua cửa hỏi chuyện. Bác hỏi tôi về chuyện đánh Mỹ ở Khe
sổ. Chúng tôi hồi hộp tiến lên phía cửa và đứng Sanh, về đời sống của anh chị em chiến sĩ Quân
xếp hàng ngang, chú Vũ Kỳ báo cáo với Bác: giải phóng. Bác hỏi chị Xuân, chị Khuê về cuộc
- Thưa Bác, ba cháu dân quân gái được Bác cho sống dưới hầm, bám ruộng đồng sản xuất và chiến
gọi đã đến. đấu của bà con Vĩnh Linh, Quảng Bình. Cuối cùng
Bác đang ngồi đọc báo cạnh chiếc bàn tròn, Bác quay về phía tôi và chị Khuê:
chung quanh có bốn chiếc ghế mây để trống. Bác - Bây giờ hai cháu kể chuyện Đại hội ở Xôphia
ngước nhìn về phía chúng tôi. Ba chị em chúng tôi cho Bác nghe.
đứng nghiêm đưa tay lên vành mũ trân trọng Bằng những mẩu chuyện cụ thể, chúng tôi thưa
chào Bác. Bác như một vị chỉ huy quân sự ra hiệu lại với Bác những tình cảm nồng thắm của bạn bè
tiếp nhận sự có mặt của chúng tôi rồi Bác tươi thế giới ở đại hội. Nghe tôi kể câu chuyện về các
cười cho phép chúng tôi ngồi vào bàn. Trên bàn có bạn Italia, Bác cảm động nói:
để sẵn kẹo và nước. Hôm ấy Bác mặc áo trắng - Miền Nam đã làm thơm danh Bác với bạn bè
ngắn tay may kiểu ba túi rộng rãi. Bác vẫn mang thế giới.
dép cao su, đôi dép quai to đã mòn gót mà tôi đã Bác giục chúng tôi ăn kẹo và như hiểu được ý
nhìn thấy trong lần gặp trước. muốn của từng đứa cháu nhỏ, Bác cho lấy giấy gói
Sau khi nghe chú Vũ Kỳ giới thiệu tên tuổi của mỗi người một phần. Sau đó Bác cho ra chụp ảnh
từng chúng tôi, Bác bảo chúng tôi ăn kẹo rồi uống chung với Bác. Lúc đó đã 5 giờ chiều, ánh nắng
189 190